Thư gởi người đàn bà không quen biết - André Maurois

Thảo luận trong 'Tâm lý - Giáo dục' bắt đầu bởi Sơn thành lão nhân, 22 Tháng hai 2012.

  1. [​IMG]







    André Maurois (1885 - 1967) là nhà văn lớn Pháp, tên thật là Emile Herzog. Viện sĩ trong Viện Hàn lâm Pháp.


    Ông xuất thân trong một gia đình công nghiệp ở Alsaca. Khi còn ở ghế nhà trường ông là một cao đệ của giáo sư kiêm triết gia Alaine (1868 - 1951), tốt nghiệp Đại học, ông làm giáo sư triết học. Một thời gian sau ông từ chức về quản lí nhà máy dệt của gia đình và bắt đầu viết từ đó. Trong thế chiến thứ nhất (1914 - 1918), ông làm thông dịch viên trong quân đội Hoàng gia Anh, chiến tranh thế giới lần thứ hai (1939 - 1945), ông sống ở Anh quốc và Hoa Kỳ.


    André Maurois chuyên về tiểu thuyết, luận văn, sử, phê bình, khảo luận, tùy bút... Với hơn 100 tác phẩm thuộc nhiều thể loại mà có người cho "toàn thể tác phẩm của ông quả là trác tuyệt" đã được các thế hệ trẻ ngưỡng mộ, tin cậy và xem ông như bậc thầy.


    Ông viết tập "Thư gởi người đàn bà không quen biết" (Lettres à l'Inconnue) này khi ông đã ngoài bảy mươi tuổi gởi lại cho lớp đến sau, giúp họ có một vốn sống nho nhỏ trong cuộc sống.

    Hồi André Maurois mất, cuối năm 1967, thọ 82 tuổi, một bạn đồng viện của ông khen ông đại ý như sau :


    "André Maurois phân biệt ba hạng tác phẩm : trác tuyệt, lớn và hữu ích. Không một tác phẩm nào của ông vào hàng trác tuyệt nhưng toàn thể tác phẩm của ông quả là trác tuyệt".


    Ông nổi tiếng là nhà luân lí có khuynh hướng tình cảm, lãnh nhiệm vụ hướng dẫn thanh niên trong thời đại nhiều biến chuyển nhất của Pháp (từ Thế chiến thứ nhất tới nay), và ông đã được ba thế hệ trẻ tin cậy, coi như bậc thầy. Sự nghiệp trác tuyệt của ông ở đó.


    "Người đàn bà không quen biết" mà ông tưởng tượng là một thiếu phụ khoảng ba mươi, đẹp, thông minh, có óc phán đoán, suy xét, thực ra tượng trưng tất cả những phụ nữ thắc mắc về đời sống. Liên tiếp trong sáu chục tuần, ông viết cho họ mỗi tuần một bức thư từ hai tới bốn trang. Trong sáu chục bức thư đó, ông giải đáp tất cả những câu họ có thể hỏi ông về những nỗi vui, buồn và ưu tư của họ, về ái tình, hôn nhân, hạnh phúc, nghề nghiệp, về tâm lí đàn ông, tâm lí đàn bà, về y phục, nhan sắc, cách lấy lòng người, cách xử trí khi chồng có ngoại tình, về quyền lợi và bổn phận của đàn bà, như dạy con, chiều chuộng v.v... Ông lại chỉ cho họ cách bồi dưỡng tinh thần và trí tuệ : đọc sách ra sao, tiêu khiển ra sao. Đôi khi ông cao hứng, nhân một lúc vui hay một lúc bực mình, giới thiệu một tác phẩm, một khúc nhạc, một cảnh đẹp hoặc mạt sát bọn giết thì giờ của ông, mỉa mai bọn làm áp phe, suốt đời chỉ lo kiếm tiền...


    Tóm lại, ông gặp chuyện gì nói chuyện đó, không sắp đặt trước, lan man y như trong một cuộc đàm thoại. Triết lý của ông là một triết lý lạc quan, khoan hoà, thực tế mà chân chính. Giọng của ông nghiêm trang, thanh nhã mà thân mật, dí dỏm không ra vẻ dạy đời. Ông già tâm lí, giàu kinh nghiệm ; đọc ông ta thấy thích hơn là đọc tác phẩm khô khan của các triết gia, thích hơn cả là những trang tuy sâu sắc, nhưng cô đọng gần như châm ngôn của Alain, sư phụ của ông nữa. Vì ông gần chúng ta hơn....




    Không phải một phụ nữ cụ thể nào, "Thư gửi người đàn bà không quen biết" gửi cho tất cả những phụ nữ biết đến cuốn sách này hay có dịp nghe qua. Có gần 60 bức thư trong cuốn sách. Trong đó, André Marois giải đáp tất cả những câu hỏi mà ông hình dung những người phụ nữ thường thắc mắc.

    Đó là những niềm vui, nỗi buồn và ưu tư của họ về tình yêu, hôn nhân, hạnh phúc, nghề nghiệp, về tâm lý đàn ông, tâm lí phụ nữ, về y phục, nhan sắc, cách lấy lòng người, cách xử trí khi chồng ngoại tình, về quyền lợi và bổn phận của người phụ nữ.

    Tác giả viết: người phụ nữ có lúc cần phải õng ẹo. Đừng vội phủ nhận. Õng ẹo mà ông nói ở người phụ nữ trong cuốn sách này không phải là sự làm dáng một cách nhạt nhẽo. Đó là cả một nghệ thuật. Mềm yếu một chút, dè dặt một chút, hiến thân một cách cao thượng. Đó là cách mà người đàn ông nào cũng thấy cần phải mang tấm lòng quảng đại của mình để che chở cho phụ nữ. Rồi nói về cuộc đời vốn không bằng phẳng, một bức thư viết cho những người phụ nữ bàn về tính lạc quan.

    Tác giả viết: Lạc quan để yêu những người lương thiện ở chung quanh, trốn những kẻ gian ác, hưởng cái thiện, chịu đựng cái ác, và nhớ rằng nên quên đi. Đó sự lạc quan của tôi như vậy. Nó đã giúp cho tôi sống. Tôi mong rằng nó cũng giúp được cô nữa. Những bức thư không định hình gửi cho một người nào mà vẫn có ngừoi nhận là những người phụ nữ. Những bức thư trong cuốn sách này không có sự sắp đặt trước. Cứ rủ rỉ, rù rì đàm đạo với người nghe, lan man như trong một cuộc đàm thoại. Ấy vậy mà vừa chầm chậm vừa suy nghĩ, những lý giải rất thực của tác giả làm ta thấy rất lôi cuốn. Mỗi trang sách lại được lật giở.


    Những bức thư gửi bao người phụ nữ không quen biết của André còn chỉ cho họ cách bồi dưỡng tinh thần và trí tuệ, đọc sách ra sao, tiêu khiển ra sao. André Moluois là một danh sĩ bậc nhất của Pháp thế kỷ 19. Song ở mỗi câu chữ của ông, người ta không qúa ngợp bởi sự uyên bác mà thấy thoải mái với giọng điệu dí dỏm, thanh nhã mà thân mật. Triết lý mà ông đàm đạo với độc giả là tinh thần lạc quan, khoan hòa, thực tế mà chân chính.
    56 bức thư. Có nghĩa là ngần ấy chủ đề về tình yêu, cuộc sống mà tác giả tâm tình với người những người phụ nữ không biết mặt. Có thể bạn sẽ không có dịp đọc cả cuốn sách này. Thâm chí một bức thư của tác giả với bạn chỉ là để giải trí. Nhưng bạn đừng quên có được hạnh phúc là cả một hành trình. Và một trong những lời khuyên của cuốn sách này sẽ cho bạn biết cách để làm nên hạnh phúc.












    [​IMG]














    [​IMG]
     
    Carmen thích bài này.

Chia sẻ trang này