Inter MiLan FC

Love.Yuna

Nơi thuộc về nỗi nhớ !
#1
Lịch sử

Football Club Internazionale Milano SpA, thường được biết đến với tên gọi tắt Internazionale, Inter Milan hay đơn giản là Inter, là một câu lạc bộ bóng đá Ý ở Milano, Lombardy, được thành lập ngày 09 tháng 3 năm1908 Tại mùa giải 2009-2010, đội bóng đang thi đấu tại Serie A, hạng đấu cao nhất của Giải vô địch bóng đá quốc gia Ý. Câu lạc bộ hiện đang là đương kim vô địch quốc gia Italia.
Đội cũng là câu lạc bộ duy nhất tham dự đầy đủ các giải Serie A từ năm 1929 và chưa bao giờ phải xuống chơi ở hạng Serie B. Phòng truyền thống của đội bao gồm với 18 danh hiệu vô địch quốc gia (Scudetto), 6 Cúp quốc gia và 4 Siêu cúp quốc gia. Ở đấu trường quốc tế, Inter Milan cũng sở hữu 7 danh hiệu với 3 chức vô địch Cúp C1 châu Âu/UEFA Champions League, 3 Cúp UEFA cùng 2 Cúp Liên lục địa/Cúp thế giới các câu lạc bộ.
Với tổng cộng 36 danh hiệu lớn giành được, Inter là câu lạc bộ giàu thành thích thứ ba của Italia sau Juventus (với 51 danh hiệu) và AC Milan (với 45 danh hiệu).
Theo cuộc thăm dò thực hiện ngày 20 tháng 8 năm 2008 của tờ nhật báo la Repubblica thì Inter Milan là câu lạc bộ có nhiều cổ động viên thứ 2 ở Ý với 14%, xếp sau Juventus (32,5%) và trên đối thủ cùng thành phố là AC Milan (13,6%).
Lịch sử

Trước Thế chiến thứ nhất

Câu lạc bộ được thành lập ngày 9 tháng 3 năm 1908 sau khi tách ra từ Milan Cricket and Football Club (tiền thân của A.C. Milan). Một nhóm người Ý và Thụy Sĩ (bao gồm Giorgio Muggiani, một họa sỹ - người đã thiết kế logo câu lạc bộ, Bossard, Lana, Bertoloni, De Olma, Enrico Hintermann, Arturo Hintermann, Carlo Hintermann, Pietro Dell'Oro, Hugo và Hans Rietmann, Voelkel, Maner, Wipf, cùng Carlo Ardussi) không hài lòng trước sự thống trị của người Ý trong đội bóng A.C. Milan, đã tách ra và thành lập Internazionale. Từ lúc thành lập, câu lạc bộ mở cửa với các cầu thủ ngoại nên tên gọi ban đầu được giữ đến bây giờ. Biệt hiệu ban đầu của đội trong tiếng địa phương vùng Milano là La Beneamata, sự thương yêu ấp ủ.
Câu lạc bộ giành được chức vô địch quốc gia (scudetto) rất sớm vào năm 1910 và lần thứ hai vào năm 1920. Đội trưởng đồng thời là huấn luyện viên của đội khi đoạt scudetto đầu tiên là Virgilio Fossati, sinh tại Milano và là anh của Giuseppe Fossati (người đã đạt chức vô địch thứ hai cùng Inter). Không may Virgilio Fossati chết giữa Thế chiến thứ nhất.
Giữa hai thế chiến

Năm 1922 Inter đứng cuối cùng nhóm B của Giải vô địch Italia - Serie A chỉ thu được 11 điểm trong mùa giải. Vị trí cuối cùng này đồng nghĩa với 1 suất xuống hạng nhưng do một số thủ thuật họ lại tiếp tục thi đấu ở Serie A và đến nay là đội duy nhất chưa từng xuống hạng.
Trong suốt thời kì hỗn loạn giữa Thế chiến thứ nhất và Thế chiến thứ hai, Internazionale bị buộc đổi tên thành Ambrosiana-Inter với mục đích thỏa mãn yêu cầu của chế độ phát xít của Benito Mussolini, họ mặc áo mầu trắng với 1 chữ thập đỏ trên áo. . Tuy nhiên, Inter vẫn ở trên con đường chiến thắng và giành được chức vô địch lần thứ ba tại giải hạng nhất Ý mới vào năm 1930. Tiếp theo đó, danh hiệu thứ tư giành được vào năm 1938, chức vô địch lần đầu cúp quốc gia (Coppa Italia)) và vô địch lần thứ năm vào năm 1940. Từ 1945, cái tên Ambrosiana-Inter được bỏ và thay bằng tên gọi ban đầu Internazionale Milano.
La Grande Inter

Sau chiến tranh, Inter giành được chức vô địch lần thứ sáu vào năm 1953 và lần thứ bảy năm 1954. Tiếp theo những danh hiệu này, Inter bước vào những năm tháng đẹp nhất trong lịch sử câu lạc bộ, được trìu mến gọi là thời kì của La Grande Inter (hay "Inter vĩ đại"). Trong suốt thời kì tuyệt diệu đó, câu lạc bộ giành được 3 chức vô địch quốc gia vào các năm 1963, 1965 & 1966. Thành tích lớn nhất trong thập niên đó là việc Inter hai lần liên tiếp vô địch cúp các đội vô địch bóng đá quốc gia châu Âu (Cúp C1). Vào năm 1964, Inter giành chức vô địch đầu tiên, sau khi giành chiến thắng trước câu lạc bộ Tây Ban Nha nổi tiếng Real Madrid. Mùa giải tiếp theo, thi đấu trên sân nhà San Siro, Inter giành được chức vô địch Cúp C1 lần thứ hai sau khi đánh bại nhà vô địch Bồ Đào Nha Benfica. Trong những năm này nhiều cầu thủ lớn đã khoác áo Nerazzurri như: Luis Suarez, Giacinto Facchetti, Sandro Mazzola, Angelo Domenghini, Mario Corso.Thời kỳ này Inter được dẫn dắt bởi huấn luyện viên huyền thoại Helenio Herrera, nguời nổi tiếng với việc đưa chiến thuật Cantenaccio lên một tầm cao mới. Chủ sở hữu và cũng là chủ tịch câu lạc bộ là Angelo Moratti, bố của người chủ sở hữu hiện nay. Ông đã có ý định chi ra những khoản tiền khổng lồ để mua về Eusebio và Pelé; hai cầu thủ này đã đồng ý chuyển đến Inter, nhưng giới chính trị đã can thiệp. Cả hai chế độ độc tài quân sự tại Bồ Đào Nha và Brasil từ chối phê chuẩn cho họ chuyển đi, và cả hai vụ chuyển nhượng đều thất bại. Vào năm 1967, Inter thua 1-2 trong trận chung kết Cúp C1 trước Celtic F.C. đánh dấu sự kết thúc của La Grande Inter.
1970 đến hiện nay

Tiếp theo những năm 1960, Inter giành chức vô địch quốc gia lần thứ 11 vào năm 1971 và lần thứ 12 vào năm 1980. Inter bị đánh bại lần thứ hai trong 5 năm tại trận chung kết cúp C1, thua 0-2 cho đội bóng của Johan Cruijff, Ajax Amsterdam vào năm 1972. Giữa những năm 1970 và 1980, Inter cũng đã giành được chức vô địch cúp quốc gia lần thứ hai và thứ ba vào các năm 1978 và 1982.
Internazionale cũng đã giành Cúp UEFA 3 lần, tất cả đều trong vòng 15 gần đây. Lần đầu vào năm 1990-91 sau trận chung kết hai lượt với A.S. Roma. Vào mùa giải 1993-94, Inter vô địch lần thứ hai, đánh bại đội bóng Áo Casino Salzburg. Lần chiến thắng UEFA Cup thứ ba là vào mùa giải 1997-98, Inter đánh bại S.S. Lazio trong trận chung kết duy nhất trên sân Parc des Princes tại Paris.
2006-2009

Kết thúc mùa giải 2005/06 bằng chiếc cúp quốc gia nhưng Inter vẫn làm cổ động viên thất vọng với vị trí thứ 3 sau Juventus và A.C. Milan. Tuy nhiên, ngày 27/07/2006, Liên đoàn bóng đá Ý (FIGC) đã quyết định trao chức vô địch cho Inter Milan sau khi Juventus bị đánh tụt hạng (xuống Serie B) và AC Milan bị trừ 30 điểm vì tội dàn xếp tỷ số. Được lợi từ sự suy yếu của hai đối thủ trực tiếp, Inter tận dụng triệt để lợi thế để thống trị bóng đá Ý trong 4 năm tiếp theo với 4 Scudetto liên tiếp và 4 lần vào Chung kết Coppa Italia, trông đó có 2 lần lên ngôi sau khi thắng Roma ở trận đấu cuối cùng. Dù vậy, thành công của Inter chỉ gói gọn ở đấu trường nội địa trong khi tại Champions League, Inter liên tục bị loại sớm.
2010

Mùa giải 2009/10 đánh dấu năm thành công nhất trong lịch sử hơn trăm năm của Inter khi Nerazzurri trở thành CLB Ý đầu tiên giành được cú ăn ba: Coppa Italia, Scudetto và Champions League. Inter khởi đầu mùa giải thất bại trong trận Siêu Cúp Ý. Tại Serie A, CLB có chức Vô địch Italia lần thứ 5 liên tiếp, trở thành đội thứ 2 trong lịch sử đạt được thành tích này. Tại đấu trường Châu Âu, Inter trở lại ngôi vua sau 45 năm chờ đợi, khi lần lượt vượt qua vô địch giải Ngoại hạng Anh năm đó là Chelsea, vô địch Liga Tây Ban Nha Barcelona và vô địch Bundesliga Đức Bayern Munich.
Một vài thông tin khác

Inter giữ một kỉ lục đầy tự hào là chưa bao giờ phải xuống thi đấu tai Serie B (giải hạng hai) kể từ lúc câu lạc bộ được thành lập. Người hâm mộ luôn tự hào rằng Inter là câu lạc bộ duy nhất (trước đây còn Juventus nhưng đội bóng này đã xuống hạng năm 2006 vì Calciopoli) chỉ thi đấu tại Serie A. Trước đó, Juventus trên danh nghĩa là đã xuống hạng năm 1911 và 1913 nhưng còn thi đấu ở hạng nhất giải Piemonte Regional League năm 1911, và Lombardia Regional League vào năm 1913; hơn nữa, họ đã không hoàn tất mùa trong năm 1908.
Chủ tịch danh dự hiện nay và đồng thời là người sở hữu Inter là Massimo Moratti. Cha ông, Angelo Moratti là chủ tịch Inter trong thời kì vàng son những năm 1960. Massimo, trong nỗ lực cạnh tranh với thành công lớn của cha mình, đã dành ra những khoản tiền rất lớn để đưa về câu lạc bộ những cầu thủ tốt nhất thế giới nhưng mãi vẫn không thành công khi từ năm 1989 đến 2006 không thể giành được 1 scudetto nào cả, mãi đến khi vụ Calciopoli nổ ra Inter của ông mới có thể đoạt được chiếc scudetto đầu tiên dù rằng là trên giấy tờ,tuy nhiên nhân đà chiến thắng Inter đã đoạt thêm 4 scudetto nữa vào 4 năm kế tiếp, đặc biệt là scudetto thứ 16, đoạt được vào năm bách niên của Inter (1908-2008).
Thành tích

Danh hiệu chính thức

Quốc gia 28 danh hiệu

  • Vô địch quốc gia Ý: 18
1909-10; 1919-20; 1929-30; 1937-38; 1939-40; 1952-53; 1953-54; 1962-63; 1964-65; 1965-66
1970-71; 1979-80; 1988-89; 2005-06;[11] 2006-07; 2007-08; 2008-09; 2009-10
  • Cúp quốc gia Ý: 6
1938-39; 1977-78; 1981-82; 2004-05; 2005-06; 2009-10
  • Siêu cúp quốc gia Ý: 5
1989; 2005; 2006; 2008; 2010 Quốc tế 7 danh hiệu

  • Vô địch châu Âu: 3
1963-1964; 1964-1965; 2009-10
  • Cúp UEFA: 3
1990-91; 1993-94; 1997-98
  • Vô địch Cúp Liên lục địa/Giải thế giới các câu lạc bộ: 2
1964; 1965

DANH SÁCH CÁC CẦU THỦ



Lịch thi đấu mùa giải 2010-2011





(Wikipedia & Bóng đá số)

Ít ảnh cho anh em :



(Sưu Tầm )

CLB thành công nhất thế giới năm 2009 chắc chắn không thể không có Fan hâm mộ
Mình lập topic này với mục đích tạo sân chơi cho các Fan ruột Inter giao lưu, trao đổi cũng như chém gió :):)




 

MrGoodbye

Yêu Đến Tận Cùng Nỗi Nhớ
#2
Inter-Catania:3-1,chiến thắng han màn

Dù chỉ là trận đấu thủ tục trên sân nhà Giuseppe Meazza khi Inter đã chính thức có được ngôi Á quân Serie A nhưng HLV Leonardo vẫn tung ra đội hình mạnh nhất với toàn bộ ngôi sao đang có trong tay.

Bước vào trận đấu, Inter với đẳng cấp và dàn sao thượng thặng nhanh chóng kiểm soát thế trận, từng bước tạo ra được sức ép khủng khiếp về phía cầu môn của Catania. Ngay ở phút thứ 10, Kharja thử tài thủ thành Andrea Campagnolo bằng một cú nã đại bác tầm xa, chỉ thiếu chút nữa là có bàn thắng đẹp của cựu cầu thủ Genoa nếu như Campagnolo không kịp bay người cứu thua.



Phút 15, hậu vệ của Catania cản phá Kharja không dứt khoát, bóng vô tình tìm đến Pazzini trong tư thế thuận lợi và anh dứt điểm chân phải hiểm hóc vào góc xa, hạ gục thủ thành Campagnolo, mở tỷ số cho Inter.

Không lâu sau bàn thắng khai thông bế tắc, Eto’o có pha dứt điểm rất hay nhưng không thành công do Campagnolo một lần nữa xuất thần hòa giải. May mắn vẫn đứng về phía Catania khi hàng thủ của họ chơi quá tệ nhưng các chân sút của Inter chưa thể tận dụng thành công cơ hội.

Sang hiệp 2, Leonardo đưa tiền đạo Milito vào sân thay cho “Báo đen” Eto’o nhằm giúp chân sút người Argentina tìm lại cảm giác ghi bàn.

Phút 48, Milito bứt tốc độ bên cánh phải và căng ngang cực kỳ chuẩn xác cho Pazzini thoải mái lao vào đệm bóng, buộc thủ thành Campagnolo lần thứ hai trọng trận đấu này phải vào lưới nhặt bóng. Tỷ số được nâng lên 2-0 cho đội chủ nhà.



Có được hai bàn làm vốn, Inter chủ động chơi chậm lại và đây là cơ hội cho Catania vùng lên tìm kiếm bàn thắng rút ngắn tỷ số. Chỉ trong vài phút, Catania hai lần tạo sóng gió về phía cầu môn đội chủ nhà: đầu tiên là pha dứt điểm của Schelotto (phút 56) và sau đó là Bergessio (58’) nhưng Castellazzi đều là người chiến thắng.

Phút 66, khi Catania đang mải mê tấn công thì Nagatomo đã chấm dứt mọi hi vọng của đội khách bằng pha dứt điểm mạnh như búa bổ vào góc cao. 3-0 cho Inter với một tuyệt tác của hậu vệ người Nhật Bản nhưng người ghi công đầu trong tình huống này phải là thủ quân J.Zanetti khi anh đã tỉa bóng quá hoàn hảo cho Nagatomo.



Hai phút sau bàn thua thứ 3, Catania bất ngờ có được pha rút ngắn tỷ số xuống 1-3 do công của Ledesma sau tình huống phá bẫy việt vị thành công.

Dẫu vậy, 3-1 cũng là tỷ số cuối cùng của trận đấu này bởi thời gian còn lại của trận đấu tuy nhiều nhưng Inter đã chơi chắc chắn hơn và phong tỏa mọi hướng vào khung thành thủ môn Castellazzi.

Inter đã chia tay mùa giải 2010 – 2011 với chiến thắng ngọt ngào và phía trước, thầy trò Leonardo vẫn còn một trận đấu quan trọng vào ngày 30/5 tới với Palermo (Chung kết Coppa Italia). Đó là cơ hội cuối để Inter tìm được một danh hiệu an ủi cho cả mùa giải thất bát.

[PLAY]http://www.youtube.com/watch?v=IrMZlHOChQU[/PLAY]
 

Facebook Comment